9/03/2009

Bán trinh

0 nhận xét
Em tên Trần Thị Mỹ Lệ, 19 tuổi. Chuyện em sẽ kể dưới đây là một chuyện suốt đời em nhớ mãi. Chuyện lần đó, cái thuở em mới tròn 18 tuổi, vào một buổi xế chiều của ngày nọ, chị Bang chở em trên một chiếc xe Dream mới mua của chị, chạy xuyên qua các con đường đi về phía Chợ Lớn. Ngồi đàng sau xe, em bấn loạn trong đầu bao ý nghĩ này nọ. Cứ tưởng là mình đã sẵn sàng từ mấy ngày trước rồi, nào ngờ bây giờ vẫn còn run. - Chị Bang à, sao em lo quá - Em nói. - Lo gì. Em cứ yên tâm. Chị nói em hoài hà, không sao là không sao. Tới đó người ta biểu sao em làm vậy. - Nhưng ... nhưng em cũng vẫn còn sợ, dù sao em cũng chưa bao giờ làm chuyện ấy. Có bị gì ... - Em đừng lo. Người chị giới thiệu là một người rất sành điệu, bảo đảm không làm cho em bị hề hấng gì. - Em sợ đau lắm. - Không đau lắm đâu, giống như bị kiến cắn thôi ... Người này đã tiếp xúc với cả mấy chục người như em rồi, em cứ việc yên tâm. Nghe chị Bang nói vậy, em cũng bớt lo lắng phần nào. Nhưng ngẫm nghĩ tới số phận của mình, thấy thật không bằng con gái người ta. Con gái người ta lớn lên có ăn có học, được đi chơi đây đó, được quen với bạn trai. Còn em, em sinh ra đã là con gái nhà nghèo, từ nhỏ phải làm cực kiếm tiền. Bây giờ, hoàn cảnh đẩy đưa làm sao đã đẩy em vào con đường này. Thật em cũng không ngờ điều tệ hại lại sắp xảy ra trên mình em. Nếu không phải tại gia đình cần tiền, nếu không phải tại con Lan, con em, cần đi học, tại người cha rượu chè be bét suốt ngày để cho má mang bệnh, nếu không phải tại này tại nọ, tại tình cờ quen biết với chị Bang, thì chắc ngày hôm nay đây em sẽ không vào Chợ Lớn làm gì, để gặp một ông nào đó em chưa bao giờ quen biết. - Chị Bang à! Nghe người ta nói lần đầu tiên đau lắm. Chảy máu phải không ... Ơ ... em nghe người ta nói vậy ... em cũng không biết ... - Lần đầu tiên ai cũng vậy, sẽ bị đau, bị chảy máu, nhưng chút chút thôi. Như chị nói đó, đau giống kiến cắn thôi, đau như đứt tay ... - Nếu như bị kiến cắn thì em không sợ, đằng này một người đàn ông ... À, mà chị có biết rõ ông ấy sẽ làm gì không. Em như là mơ hồ chưa biết mình phải làm gì. Có người nói đàn ông sẽ dùng cái đó để ... - Em chỉ việc nghe lời ông ấy. Biểu sao làm vậy. Nếu em làm đúng như ông ta dạy thì ông sẽ cho tiền nhiều hơn số tiền ông hứa nữa. - Rũi lỡ em làm không được thì sao ? - Bậy nè. Sao lại làm không được. Em phải tự hứa với lòng mình là làm được thì sẽ làm được. Em phải hứa với chị đó nghen! ... Nếu em làm không xong chị đâu còn uy tín gì làm mối lái cho ai nữa. Em hứa đi ! - Dạ, em hứa...nhưng mà chị ... em vẫn còn sợ ... - Thôi em đừng lo nữa ... chỉ đã nói là sẽ không sao đâu. - Em chỉ định hỏi là lần đầu tiên của chị ra sao ? - Lần đầu tiên của chị ! Lần đầu tiên của chị ... ? - Ừ, lần đầu tiên của chị. - Lần đầu tiên của chị cũng thường thôi. Em hỏi làm chi ? - Thường là sao, chị kể em đi! ... Em muốn biết ... - Lần đầu tiên của chị ... lúc đó chị mới lấy ảnh. Ảnh là một người sành điệu, ảnh làm cho chị thật hạnh phúc trong cái đêm đó. - Hạnh phúc ...? Hạnh phúc là ảnh làm sao ? - Ảnh đã hôn chị từ đầu cho tới gót chân. Hôn cho chị thỏa mãn rồi ảnh mới tiến tới cái chuyện kia. Vợ chồng mà ... - Vậy chị có bị đau không ? - Em hỏi. - Chị đau nhưng cái đau đó có cái sướng em ạ. - Sướng ? Em cũng nghe nhiều người nói làm chuyện đó sướng lắm. Sướng là sướng làm sao em cũng không hiểu rõ. Người ta nói sướng như hút áp phiện vậy hả chị ? - Cũng có thể nói như vậy. Rồi từ từ em sẽ biết. Em phải tự tìm hiểu mới thấy hay, nếu bây giờ chị nói ra hết em đâu có gì đặc biệt. - Vậy lát nữa đây, em sẽ biết ..., hả chị ? - Tới rồi ! Tới chỗ ... Em đứng đây chờ chị !- chị bỗng cắt ngang lời nói của em. Nói xong, chị Bang tắt máy, gát chân chóng xe xuống, và ra hiệu cho em đứng đó. Đoạn, chị ngoe ngoẩy đi thẳng vào một căn tiệm trước mặt. Thì ra đó là một tiệm vàng Kim Nhật thật lớn, được trang trí giàu sang. Người đàn bà trạc tuổi 40 thấy chị liền bước ra đón. Hai người cùng nhau đi vào trong, tránh cái ánh nắng chiều hắt vào mặt họ. Rồi họ nói nói, cười cười, chỉ trỏ về phía em. Không biết họ nói gì mà trông có vẻ thân mật lắm. Hơn 15 phút trôi qua, ngán ngẫm chờ đợi, rồi cuối cùng em cũng được chị Bang ngoắt tay biểu đi vào. Em tất bật bước vào trong. - Đây là cô Tư, cô là quản gia ở đây. Em hãy theo cô, cô biểu gì thì nhớ làm theo nghe chưa - Chị Bang vịn vai em nhắc nhở. - Dạ - em gật đầu đáp và chào người đứng trước mặt - Thưa cô Tư! Như biết trước em là ai và sẽ làm gì ở trong nhà này, nên cô Tư đó không thèm hỏi han gì em hết. Cô nói với chị Bang thêm mấy câu nữa rồi nói lời chia tay. - Sáng mai chị tới rước em, em ở đây ngoan, nhớ nghe lời của cô Tư dặn - Chị Bang quay lại nói với em trước khi ngồi lên xe. Em chỉ kịp gật đầu thì cô Tư đó đã nắm tay em dắt đi. Xuyên qua tấm mành trúc là một căn phòng rộng rãi, sang trọng. Em chỉ kịp liếc sơ căn phòng, là cô Tư đã dắt em tới một cái cầu thang nằm ở góc phòng. Bắt chước cô, em cởi dép ra. - Theo cô Tư lên lầu. Cô sắp xếp chỗ nghỉ của em tối hôm nay - Cô nói. - Dạ ! - Em líu ríu đáp. - Em có mang đồ theo mặc ? - Dạ không. Em tưởng chỉ tới đây một lúc ... - Không sao. Lấy đồ cô mặc tạm. Cô có nhiều đồ cũ. Em mặc luôn và giữ. - Dạ cám ơn cô - Em đáp. Cô Tư đó và em cùng bước lên những tầng lầu. Nhìn ra cửa sổ, ánh sáng dìu dịu của mặt trời hoàng hôn làm cho em thấy buồn buồn, xa lạ. - Em ăn gì chưa ? - Cô Tư đó chợt hỏi. - Dạ, thưa ... hồi trưa em có ăn. - Vậy, lát nữa em cứ ở lại phòng. Cô sẽ nhờ người mang đồ ăn lên cho em ăn tối. Nghe cô Tư đó nói vậy, em chợt thấy sự tự do của mình đã bị người ta cướp lấy. Ra là từ lúc này tới ngày mai em sẽ không được ra khỏi phòng. - Đây là phòng tắm cho em dùng. Còn kia là phòng đọc sách của ông chủ. Em sẽ vô đó chờ - cô hướng dẫn. Nghe cô Tư đó nói là phòng đọc sách, em mường tượng căn phòng có đầy sách. Nhưng khi cô và em bước vào phòng. Mọi sự hiện ra trước mặt làm em rất ngạc nhiên. Căn phòng thật là đẹp, hoàn toàn không có quyển sách nào như em nghĩ. - Phòng này phòng đọc sách của ông chủ ... - Em nói như có ý dò hỏi. Biết được ý của em, cô Tư bèn nói: - Gọi là phòng đọc sách vì nó không hẳn là phòng ngủ, ông chủ không ngủ ở đây. Phòng này là phòng thư giãn của ông, có đôi khi ông ngủ lại. Phòng ngủ chánh của ông nằm ở tầng dưới, lúc nảy cô Tư dẫn em đi ngang đó. Em chợt nhớ ra lúc nảy có thấy phòng ông chủ. Nhưng em vẫn còn chưa hiểu, tại sao lại gọi là phòng đọc sách, phòng thư giãn là gì, tối nay em ngủ ở đây à, ông chủ sẽ lên với mình, không biết ông có ở đây suốt đem hay chỉ ở một lát. Bao câu hỏi lẩn quẩn trong đầu em. Chợt cô Tư lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ : - Bây giờ, em chuẩn bị tắm rửa. Cô đi lấy quần áo cho em mặc và kêu người pha nước cho em tắm. - Pha nước ? - Em chợt hỏi - Thôi khỏi thưa cô. Em tắm nước lạnh quen rồi đâu cần người pha nước. - Phải cần pha nước chứ em. Đây là lời ông chủ dặn. Em có biết không, nước này được pha bằng dược chất, rất đắc tiền. Em cần phải tắm ngâm mình trong đó ít nhất nửa tiếng. - Có thật sự cần lắm không cô ? Chi vậy cô ? - Em hỏi. - Cần. Cần lắm. Lát nữa ông chủ về ... biết em chưa tắm nước pha, sẽ quở trách cô. Em đâu muốn cô bị trách ? ... Nước này tắm da mát da thơm thịt đó, em nên tắm, biết không ? - Dạ, biết. - Em lí nhí đáp. Cô tư nói xong thì quay lưng đi xuống lầu. Em, một mình, quay lưng đi vào phòng. Em ngồi xuống giường. Chiếc giường khá êm làm em tò mò nhún người lên xuống. Nhìn chung quanh, mọi vật rõ ràng rất đắc tiền nên căn phòng thấy quá sang trọng. Nhất là tấm gương trang điểm được mạ vàng, trạm trỗ rất tinh vi. Ánh nắng chiều xuyên qua mặt kiếng làm căn phòng càng thêm lộng lẫy. - Nè, đồ nè. Em lấy mặc sau khi tắm - Cô Tư chợt xuất hiện đàng sau làm cho em giật mình. Cô nói tiếp: - Khăn lau cô để trong phòng tắm. Nước đang pha, em chờ thêm 15 phút nữa rồi đi tắm. - Dạ - Em đáp rồi cầm lấy quần áo. Cô Tư đó lại quay lưng bỏ đi, bỏ lại em một cái thế giới cô độc trong căn phòng trống rỗng. Tự hỏi rằng: Không biết chừng nào ông chủ về ? Lúc gặp ông, em không biết phải nói sao ? Chắc là ông chủ cũng khá lớn tuổi nhỉ? Bao câu hỏi ngổn ngang trong đầu em. Em thở dài rồi nằm xuống. Không biết người nhà của mình giờ này đang ở đâu ? Làm gì ? Con Lan, con em, giờ này chắc lo dọn cơm lên rồi ? Ba có về chưa hay còn lo đi nhậu ? Còn má chắc là khỏe hẳn rồi, ít ra là lúc trưa này, mình thấy như vậy ? Em nằm đó ... cho tới bao lâu không biết rồi thiếp đi. Rồi em mơ thấy điều gì đó thật ghê gớm đánh thức em dậy. Chết rồi, em đã quên tắm ! Em thầm thốt lên rồi quơ lấy áo quần. Lúc đó, nhìn lại, em thấy đồng hồ vừa mới hơn 5:30, có nghĩa em đã thiếp đi hơn 20 phút. Ban nảy, cô Tư dặn 15 phút nữa đi tắm. Vậy là mình chỉ trễ 5 phút. Nghĩ đoạn, em quày quả đi nhanh vào phòng tắm mà cô Tư đã chỉ lúc nảy. Vừa bước vào phòng tắm, điều đầu tiên làm em ngạc nhiên đó là mùi thơm. Mùi thơm gì lạ lùng, thật là thơm, toát ra từ một cái bồn tắm có hơi nước bốc lên. Trên mặt nước là những cái bông cúc trắng rãi đều. Điều ngạc nhiên thứ hai, khi bật đèn lên, là sự trang trí rất tao nhã, sang trọng. Em ngẫn ngơ một lát rồi mới trút hết áo quần ra và bước vào bồn tắm. Nước ấm và mùi hương làm cho em thấy dễ chịu. Em ngồi xuống và đưa tay phác nước lên mặt, rồi trầm đầu xuống. Đã từ lâu em mơ ước được ở một căn nhà sang trọng, được một lần tắm trong bồn nước mà chỉ có thấy ở trên phim, mơ ước đó không ngờ bây giờ đã thành sự thật. Nhớ lời cô Tư dặn, em ngâm mình khoảng 20 phút nữa, rồi đứng dậy lau mình, và mặc quần áo vào. Thình lình có tiếng gõ cửa, và giọng cô Tư cất lên: - Xong chưa, cô cho người mang thức ăn để ở trong phòng. Ra ăn cho sớm. Có lẽ ông chủ sẽ về khoảng 7:30. Nghe tới tên ông chủ, em hơi rùng mình, và vội vàng trả lời: - Xong rồi, con xong ... cô .... Con ra liền. Em bước ra khỏi phòng tắm, thì cô Tư đó đã biến mất. Vào phòng, em để ý ngay ở trên bàn có một cái mâm cơm, thức ăn còn bốc khói. Lại gần, em thấy thức ăn rất ngon, cá chiên sù nước mắm gừng đúng là món em thích nhất. Một sự trùng hợp ngộ nghĩ, em nghĩ và cười một mình. Ăn xong, có người đến dọn dẹp. Đoạn, em vào nhà tắm rửa miệng. Thấy có ai để sẵn bàn chải mới nguyên, biết là giành cho mình, em lấy và cẩn thận xúc. Xúc miệng xong, em trở lại phòng ngồi chờ, không biết chờ cái gì, chắc là lo lắng chừng nào ông chủ sẽ đến. Em thà ông đến sớm rồi đi nhanh, chứ để em nơm nớp phập phồng như vậy, em thấy không yên. Nhìn qua em thấy cái TV đặt ở trên bàn. Để giải khuây, em đến mở TV lên xem. Mười lăm phút trôi qua thật dài đăng đẳng. Em tắt TV đi và đến bên cửa sổ ngắm ngoài trời. Màn đêm bắt đầu buông xuống. Vài ba ngôi sao loe lóe ở một vùng trời. Em chống cằm tư lự, nghĩ mà cũng không biết mình đang nghĩ gì. Chợt có tiếng ồn ào ở dưới nhà. Giọng của một người đàn ông đối đáp với cô Tư. Em đoán là ông chủ đã về và nghe được cô Tư nói là em đang ở trên phòng. Em hồi hộp chạy ra cầu thang nhìn xem, thấy một người đàn ông mập mạp, hói đầu đang đi lên. Sợ quá, em chạy vội vào phòng, mở TV vờ đang xem. Không lâu sau, thì tiếng bước chân của ông gần kề. Em thấy bóng của ông in lên vách. - Chào Nị. Nị khỏe khoong ? - Ông thình lình hỏi lớn. Em quay mặt lại, vội vàng đứng lên cúi đầu chào ông. Chỉ thoáng nhìn thấy mặt ông trạc tuổi 40, mặt bành, bụng phệ, nước da khá trắng, với cặp mắt ti hí. Rõ là ông là người Hoa. - Nị ! Nị toói đoay. Toói đoaỵ Em cúi đầu bước tới. - Nị toen gì ? - Ông hỏi. - Mỹ Lệ ... - Mủy Luệ à ! Tên đẹp nhắm. - Ngộ tên Bành. Ngòi ta kiêu Ngộ là oong Bành ló. Ông ngưng rồi nói tiếp: - Nị nhìn lẹp ló nghoen. Năm nay Nị pao nhiêu tuủi. - Dạ, con 18 tuổi. - Ấy, ấy. Sao Nị xoưng với Ngộ là coon. Kiêu Ngộ pằng ‘anh' li ! - Dạ, anh Bành - Em chợt nhớ tới lời dặn của chị Bang, "biểu sao làm vậy", dù cho tuổi của ổng lớn hơn em nhiều. - Ngộ ăn kí gì chưa ? - Dạ, ăn rồi. - Ngoon khoong ? - Dạ. Ngon! - Nị li tém chưa ? - Dạ, tắm rồi. - Nị piết tói nay Nị ở lại tây với Ngộ phỉ khoong ? - Dạ, biết. - Nị thích Ngộ khoong ? - Dạ ... dạ thích. Con không biết ... - Nị khoong chê Ngộ già chứ ? - Dạ, không. - Thật dza, Ngộ không phải mua Nị làm pa cái chiện nì đâu ? Tại năm nay Ngộ xui quá ... Ông bỗng ngoắt em lại, ngồi lên đùi của ông. Em hơi sợ, nhưng vẫn làm theo. Mùi rượu từ người ông toát ra làm em thấy khó chịu. Vịn lên vai của em, ông nói tiếp: - Ngộ chỉ muốn xả xui thôi. Tại Ngộ làm ăn lổ kquá nên mới kiếm Nị. Bởi dzị, Nị phải giúp cho Ngộ à nhen. Ngộ biết Nị là gái còn trinh lị, á mà Ngộ mà hít xui gùi ... làm ăn lên gùi tó, tiền Ngộ cho Nị dzất nhiều. Nị thích khoong ? - Dạ. Thích. - Ui cha. Nị mát quá. Nị tắm nước mát của tui mua dzùi phải khoong. Cha ... cha ... ui Nị mát quá. Ông nói và sờ lên lưng, mông, và đùi của em, làm em nhột nhạt khôn tả. Em chỉ biết đứng im và gồng cứng người lại. - Nị nè, sao Nị mắc cỡ quá dzị. Ngộ nói cho Nị piết. Nị không nên mắc cỡ à. Nị mắc cỡ Ngộ làm khoong có lược. - Dạ! - Nị 18 tuổi ? - Dạ, con nói với ... với anh rồi. - À, Ngộ bị quên. Dạo nì Ngộ hay pị kquên lắm à ... Ưm ... da nị mát quá xá. Nị đứng im cho Ngộ sờ ... sờ vú của Nị ... - Anh làm ... làm em nhột quá. - Để lát nữa Nị sẽ thấy hết nhột. Ngộ piết cách làm mà ... Choa! Ngực của Nị cứng quá ... ngực con gái í mới lớn săn chắc lắm à ... Ngộ thích lắm. Và cứ thế ông người Hoa đó cứ bụm lấy ngực em, vuốt rồi nắm rồi se. Ông làm rất nhẹ nhàng, tuykhông thấy đau gì hết, nhưng em thấy hơi run và nhột. Một lát sau, ông một tay ngang bụng em, giữ em lại, và tay kia ông trệch quần em xuống. Rồi ông đưa bàn tay nóng hổi xoa lên mông và đùi em. - Da của Nị mát và trắng quá. Ngộ thích lắm à - Ông nói. - Da ... dạaa ... con ... em - Em líu ríu đáp. - Nị mới có lông. Lông lẹp lắp. - Ui da ...! - Nị đau à ? - Không, con nhột. - Nị có lông hùi nào lớ ? - Dạ, có mấy năm rồi. Con không nhớ ...- Em đáp, cố gắng né bàn tay của ổng. Thật ngại ngùng quá, lần đầu tiên trong đời em bị người đàn ông sờ mó chỗ kín. Em thấy như bị xỉ nhục làm sao ấy, nhưng em đã biết tới đây là phải chịu sự khổ sở này. Về mặt tâm lý em cũng có chuẩn một phần nào chứ không em đã ào bỏ chạy. - Pây dzờ khoan lã, để Ngộ đi tắm một kí rồi Ngộ sẽ trở vào với Nị, rồi sẽ suốt đêm ở với Nị. Mình mẩy Ngộ hôi thúi quá li ... Nị ở lây, lừng li lâu đó ... Ngộ trở lại ngay liền. Ông nói và kéo quần em lên. Xong rồi ông đứng dậy đi ra khỏi phòng. Ông khuất bóng rồi, em bỗng òa ra khóc. Khóc mà sợ ổng nghe được, đuổi em về là mất công hết mọi chuyện. Nên em chỉ dám khóc lén. Khóc một lúc em dụi mắt, lau cho khô, sợ ổng bất thần trở lại. Thấy hơi lâu ông chưa trở lại, em mở TV lên xem. Đang xem, thì ổng thình lình xuất hiện. Ông mặc bộ áo lụa may theo kiểu mấy ông võ sư, kiểu của người Hoa. - Nị chờ Ngộ có lâu khoong ? - Dạ, không. - Pởi vì Ngộ phải tắm cho kỹ một chút. Lêm nay Ngộ phải hoàn toàn sạch sẽ mới lược ... Ngộ phải ăn chay trước ló hai pa ngày. Ngộ phải cúng dzái lữa. Cho thật đàng hoàng thì mới linh lược. Ông bước gần tới em. Em đứng lên chào ổng. Ông nói tiếp: - Pây giờ cũng lã gần khuya gùi. Nị có cần gì khoong ... Nị sẽ lóng cửa buồng lại. Tới sáng Ngộ mí mở cửa à. Nghe ông nói đóng cửa buồng, làm em thấy hơi sợ. Rũi ổng có làm gì quá trớn không biết em có thoát thân được hay chăng. - Con muốn đi tiểu trước. - À, Nị li li. Ngộ ở lây chờ Nị. Em bỏ ra ngoài phòng, nửa muốn bỏ đi luôn, nửa như phải ở lại vì mình đã đi được 1/3 đoạn đường rồi. Bây giờ về là hai bàn tay trắng. Nhất định không thể để hai bàn tay trắng được. Con Lan, má và gia đình đang chờ em ở nhà. Rồi em quyết định trở vào. Ông ấy nằm sẵn trên giường chờ em. Ông đã bậc một cây đèn trên trần nhà và tắt hết các đèn khác, ánh sáng tập trung ngay xuống giường ông đang nằm, ngay vào cái bụng phệ phập của ông. - Lây, tới lây với Ngộ nì. Nị đẹp quá, trẻ quá. - Sao, ông không tắt đèn luôn. Con ngại quá! - Khoong, khoong ... Ngộ lâu có tắt lèn lược. Tắt lèn rồi sao thấy Nị nè. Nị lẹp như dzị Ngộ phải coi cho piết chứ ... Pây giờ, Nị lên lây nằm với Ngộ một chút. Ngộ thích lược ôm Nị. - Dạ - Em ngoan ngoãn như một cái máỵ Nói xong, em trèo lên giường nằm xuống ngay chỗ bàn tay ông vừa chỉ xuống. Em nằm im không dám nói hay làm chuyện gì khác. Vừa nằm xuống thì ông đã choàng tay qua ôm em. - Nị lể Ngộ cởi áo cho Nị hớ. - Dạ. Rồi ổng cởi áo em, từng cái nút áo một, đến khi ngực em phơi trần dưới ánh đèn sáng trưng. - Chời ơi! Nị có pộ ngực lẹp quá. Ngộ xoa nè ... Rồi ổng xoa, ổng nắn, ngay cả ngậm lấy vú em. Ổng liếm ... - Ưm ... hà ... vú ... Nị cứng lắm ... Ngộ ... xooaạt ... thích lắm à ... Nị cởi luôn áo dza cho Ngộ luôn ... Và em ngồi lên cởi cả áo như lời ổng biểu. - Ui da ... hí hí ... hí ... ông đừng liếm ... con nhột. - Khoong nhột. Một lát Nị sẽ quen thôi Và ông cứ làm và làm cho tới khi em quen dần và cảm thấy bình thường, có phần hơi dễ chịu, thì ông mới bắt đầu lần tay vào bẹn của em. Ông mơn trớn thật nhẹ nhàng và kiên nhẫn làm em thấy bớt hồi hộp và sợ sệt. - Nị cởi quần ... Ngộ cởi ... cho - Ông nói và lòn tay kéo quần em xuống tới ngang đùi. Ông thọc vô giữa háng và xoa vào hai miếng thịt cửa mình, cùng lúc vuốt những sợi lông còn chưa đủ dài. Đoạn, ông chà nhẹ ngón giữa của ông dọc theo kẽ giữa. Em chợt rùng mình, gai ốc nổi quầng lên hai cánh tay, còn chân thì tê rần. - Nị thích khoong ? - Ông chợt hỏi. - Ưa ... dạ ... con không biết. - Nị thấy sao ? - Dạ, thấy tê. - Tê lau hay tê sướng ? - Dạ, không đau - Em hổn hển đáp. Đoạn, ông kéo quần em ra khỏi chân. Bây giờ, em hoàn toàn trần truồng, thật trơ trẽn dưới ánh đèn và nhất là dưới ánh mắt sáng hoắc của ông. - Nị chờ đây một chút, để Ngộ đi lấy cái này. Nói rồi ông đứng dậy, đi tới một cái tủ và mở ra. Ông lấy từ trong đó ra mấy lọ nước đủ màu và trở lại. - Nị có piết cái nì là cái gì khoong ? - Dạ không. - Cái nì là thuốc Ngộ mua tận pên Trung Kquốc ló. - Thuốc gì vậy, con không uống thuốc đâu. - Ngộ đâu có pắt Nị phải uống thuốc. Thuốc này chỉ để thoa thôi. - Thoa ở đâu. Con sợ. - Nị khoong cần sợ. Thuốc thoa chỉ làm cho Nị sướng, khoong làm cho Nị lau lâu mà sợ. Lây, lại lây Ngộ thoa cho. Ông bắt em lại, em cũng miễn cưỡng nhích gần tới phía ông. Ông trút thứ nước gì màu xanh lạt ra tay, xoa giữa hai tay và áp lên bụng em. Chất đó như chất dầu, trơn và nhơn nhớt. - Một lát nữa, Nị sẽ thấy ấm nóng. Khoong có sao. Nị cứ việc nằm im. Em nằm im như lời ông dặn. Ông xoa từ bụng, lên ngực, xoa luôn cả tay trước khi xoa xuống đùi, cho tới bàn chân. Rồi ông bắt em nằm xấp lại cho ông chà lên lưng xuống tới mông. Dần dà, thuốc thấm em thấy người mình nóng lên, dường như bớt đi cảm giác trên da thịt. - Nị thấy sao. Thấy thoải mái khoong ? - Dạ ... có thấy ... chút chút. - Ló là thuốc xoa bóp, làm cho da mịn màng, Nị sẽ thấy thoải mái sau hơn 10 phút ló. - Con thấy hơi choáng váng. - Choáng váng à ? Khoong phải đâu. Ngộ pha thuốc với áp phiện á. Nị chỉ bị chút sái thuốc vì khoong kquen thui à. - Con thấy mắt hơi mờ. - Thấy phê khoong ? - Thấy dễ chịu. - Dzậy lúng rùi. Từ từ Nị đừng có lo lắng. Ngộ khoong bỏ nhiều thuốc đâu. Pây giờ Nị dạng chân ra cho Ngộ thoa thuốc. - Con tê quá. Con dang chân không được - Em hơi sợ nói. - Lể Ngộ giúp Nị cho. Nói xong, ông kéo hai chân của em sang hai bên, rồi ông lấy một cái lọ khác màu hồng, trút thuốc ra tay và áp lên chỗ kín của em. Đoạn, ông xoa, nắn, vuốt và rà, lên và xuống, làm cho em đang tê càng tê thêm. Một cảm giác dễ chịu nào đó lan tràn trong thân thể em, sướng không thể tả nỗi. Và em bắt đầu rên nhỏ trong cổ họng. Mỗi khi ông đụng trúng chỗ nào nhạy bén, em phải nấc lên thành lời. - Ông ... ơi ... ông làm con ... làm con ... - Nị sướng lắm rùi phải khoong ? - Ông hào hển nói. - Con không biết ... ông ơi ... ơi ... ơi ... ơi ... Và lâu lâu, thình lình, ông vói tay chạm vào vú em. Em thấy tê rần cả cột sống. Hai chân em bắt đầu đá, đạp loạn choạng. - Nị nằm im, để Ngộ làm cho Nị sướng. Và em nằm im như lời ông dặn. Không hiểu sao em lại ngoan ngoãn như vậy. Mười phút như vậy trôi qua. Bỗng ông dừng lại hỏi : - Nị thấy thế nào. Nị dza nhiều nước lắm dzùi nè. - Con không biết. Như không tin lời ông nói, em thình lình ngồi dậy: - Đâu ông cho con coi. Ông đưa bàn tay cho em coi, mấy đầu ngón đã hoen ướt. Em hơi mắc cỡ nên nằm úp mặt xuống gối. - Tại ông chứ không phải tại con - Em nói lí nhí. Ông không đáp mà chuyển qua đề tài khác: - Pây giờ, để Nị khám Ngộ trước cái lã. - Khám gì ? - Em đột ngột hỏi. - Khám coi Nị có còn trinh hay khoong ? - Sao lại không, con còn trinh mà. - Khoong, Ngộ phải khám trước cái đã. Dạo nọ, người ta gạt Ngộ nói là còn trinh, làm Ngộ phải tốn tiền kiếm lứa khác, mắc coong lắm. - Con còn trinh mà - Em phân bua. - Nị nằm ngửa lại đi. Ngộ khám chút xí thui. Thấy tức tối trong lòng, em nằm xuống và dang chân cho ông khám. Ông chồm xuống, đưa đầu sát vào, tay ông vạch hai bên: - Nị còn trẻ lắm. Chưa có dzết tích gì ở pên ngoài hít. Nhưng để Ngộ coi kỹ bên trong. Lây ... lây nì ... Nị lừng có nhúc nhích ... - Con hơi đau. - Dzáng một chút nữa sẽ khoong đau ... Lể Ngộ coi cho chắc. Ồ ... à ... Nị cũng giống còn trinh lắm. - Con thiệt còn trinh mà. - Nhìn thì thấy giống còn trinh lắm, nhưng một lát nữa, Ngộ để cái khăn trắng ở dưới mông của Nị thì sẽ piết liền. - Vậy lát nữa ông sẽ biết - Em tức tối trả lời ổng. Rồi ổng bồng em lên, khiêng em qua và đặt em lên một cái ghế bành. Ông nói: - Nị dựa lưng dza sau, hai chân Nị gác hai bên lồ lể tay ló ... dzị ló. Lược ... lúng dzùi. Pây giờ Ngộ sẽ dùng miệng của Ngộ lể liếm Nị. Nị chịu khó nằm im. - Dạ ... con chỉ sợ đau. Ông sẽ liếm con ... Là sao ? - Khoong đau ... Ông đáp rồi dũi cái đầu hói của ông vào giữa háng em. Em thấy hơi sợ, sợ không biết ông sẽ làm gì, nên hai tay em nắm chặt xuống ghế và kên cứng. - A ... a ... - Em nấc lên khi cái lưỡi của ông chạm vào cửa mình. Như có một luồng điện là em tê cứng cả mình. Đầu em ngửa về sau. Em nói: - Ông làm kỳ quá ... con không thể ... ông đừng ... đừng ... đừng ... Rồi thì ông cứ liếm và liếm. Liếm nhè nhẹ. Liếm từ từ như là trân quí những gì có từ trên mình em. Liếm như không sót một thứ gì còn đọng lại. Em như tê cóng cả thân người. Đầu thì ngả về sau, mắt nhắm nghiền, trong miệng thì há hốc rên tầm bậy tầm bạ điều gì đó em không nhớ nữa. Còn tê hơn nữa khi một lúc sau ông bắt đầu dùng tay sờ lên vú em. Trên là tay, dưới là miệng, ông làm gì em không rõ mà chỉ biết như mình đi trên mây. Lúc đó, em cứ nghĩ thuốc ông thoa làm cho em lên đến cực sướng. - Ông ơi ... ông ơi ... chết con rồi ... ah ... Ồ ... ÔNG ƠI ... ÔNG ƠI ...!!! Và em cứ gào xiết một cách mất tự chủ. Rồi thình lình em co chân lại, lưng như quập lại làm hai, cong cớn, và mười ngón tay em bóp cứng xuống mặt nệm. Một cái gì đó sướng chưa từng thấy chảy rần trong cơ thể, em cảm giác ra âm đạo mình co bóp liên hồi và như có một chất dịch nào tuôn ra từ đó. - Ưm ... ưm ... Dza li Nị ... Dza li. Luệch ... loặc ... loạt. Không ngờ là em ra bao nhiêu là ổng chờ đón và liếm hết bao nhiêu. Cái lưỡi của ông thật làm cho em rùng mình. - Kquí lắm. Kquí lắm. Gái còn trinh kquí lắm - Ông hào hển nói. Lúc ra xong rồi, em nằm đờ ra ghế thật mệt mỏi. Ông ta vẫn tiếp tục liếm chỗ kín của em đến lúc em gần như khó chịu. - Ông ơi cho con ngồi dậy. - Ngồi dậy đi, pây giờ tới phiên Nị. - Tới phiên con. - Phải, tới phiên Nị làm cho Ngộ sướng. - Nhưng con không biết làm - Em ngây ngô đáp. - Khoong piết làm thì Ngộ chỉ cho làm. - Con ... con ... Dù cho em có đồng ý hay không thì ông đã bắt đầu cởi quần áo của ông ra. Không một chút ngại ngần nào ông trờ ra trước mặt em những thớ thịt nần nẫn của ông. Đến khi ông cởi luôn quần, em mới nhìn thấy cái dương cụ của ông. Và đó là lần đầu tiên trong đời em nhìn thấy. Em có vẻ hơi sợ nên chỉ cúi đầu. - Nị tới đây. Ngồi dzô lòng của Nị nè. Em thửng thờ đứng im. - Tới đây. Ngộ khoong ăn thịt Nị đâu mà sợ. Tới lây ... tới lây ... lây. Rồi cuối cùng em cũng tới. Em ngồi vào lòng của ổng. Ổng vuốt ve toàn thân hình em. Ổng hôn em, như hít mùi da thịt của em thì đúng hơn, trong khi tay ông vẫn không quên sờ vào bẹn em. Chỉ một lát sau là em có cảm giác dương cụ ông cứng lên, đội vào mông của em. Mỗi khi em cố tình né tránh cái vật ấy, thì ông lại cố tình ních nó vào người em. - Pây giờ Nị ngồi xuống li. Ngồi ở dưới này. Nị ... ngồi. Em ngoan ngoãn đứng dậy, đúng hơn là đứng dậy để khỏi phải chạm vào cái khúc thịt của ổng. - Nị ngồi xuống ... rồi lưa tay của Nị đây. Em đưa ra. Ông vói lấy tay em và kéo về phía chỗ kín của ông. - Nị làm li ! - Ông nói. - Dạ, làm sao con không biết. - Nị cứ việc póp nó. Và em bóp theo lời ổng nói. Ông xuýt xoa: - Nị póp mạnh lên. Ngộ khoong thấy sướng chút nào. Và em bóp mạnh hơn. Ông lại nói: - Pây giờ Nị dzuốt li, dzuốt mạnh lên. Dzuốt như dzầy nè. Ông nói và làm thử cho em thấy, rồi em bắt chước làm. Làm mà không biết mình đang làm gì. Thật ngại ngùng quá vì ông cứ nhìn đăm đăm vào mặt em như để tìm cảm giác gì đó. Hay ông thích nhìn con bé còn trẻ như em làm cái chuyên dâm dục cho ổng. Em không biết. Chỉ một lát sau thì con cu của ông cứng như khúc gỗ, gân nổi quầng và ửng đỏ vì sự ma sát mà em làm. - Nị dùng miệng. - Dạ, ông nói sao ? - Dùng miệng. - Dùng miệng chi vậy ông ? - Dùng miệng hun Ngộ, hun như Ngộ hun Nị pan nảy lớ. - Con không hun đâu. - Sao khoong. - Con sợ. - Nị làm Ngộ khoong dzui dzùi à. Hun li ! Ngộ sẽ cho tiền nhiều. - Con hun làm sao. Ông phải chỉ cho con. - Lược ... lược ... Pây giờ, Nị lưa lầu lại gần lây. - ... - Tiếp tục, Nị lưa cái miệng ngậm lấy. Ngậm đi ... ngậm ... lúng dzùi ló. Pây giờ, Nị pắt đầu nút nhè nhẹ. Lầu Nị phải lưa lên lưa xuống. Lúng dzùi ló. Nị làm hay lắm ... hay lắm. Kế tiếp, Nị dùng lưỡi dzừa ngậm pên ngoài và Nị liếm pên trong .. liếm thử li ... à ... à ... Nị liếm lúng dzồi ló. Liếm nữa li. Ngộ thích lắm. Liếm mạnh lên ... Vậy là ông nói sao, dạy sao, em làm vậy. Em làm hoài, làm hoài. Có nhiều lần ông bảo em ngưng lại một cách bất chợt cho ông thở, rồi bắt em làm tiếp. Em cũng làm, làm cho ông vui. Có lẽ làm một lúc lâu, ông sướng quá chịu không thấu nữa nên bèn đứng dậy. - Pây giờ Nị pước qua lây, nằm ngửa lên giường. Lể Ngộ lấy cái khăn lót pên dưới cho Nị. Em làm theo như một cái máy. Ông kéo em ra sát mé giường, đặt mông em lên cái khăn trắng, và bắt hai chân em đưa lên, dang ra. Ông đứng ở dưới đất, ở giữa đùi em, và chuẩn bị tư thế để giao hợp. - Nị sẵn sàng chưa ? - Con sợ đau. Cái của ông lớn quá ... con sợ. - Khoong lau lắm lâu. Ngộ có xức thuốc tê cho Nị pan nảy dzùi. Lau ít lắm. - Ông làm ơn làm nhẹ nhẹ cho con nghe ông! - Nị lừng có lo. Khoong có lau lâu. Coi nè. Nói rồi, ông nhích tới đặt dương cụ của ông lên cửa mình em. Em rùng mình. Hai tay em kên cứng, nắm chặt xuống ra giường, chờ đợi. Ông gồng người xuống, nhìn mặt em rồi nhìn cửa mình em để đâm cho đúng chỗ. Nhưng ông chưa đâm vội mà chấm đầu cu vào lỗ âm đạo và quét qua quét lại cho chất nhờn bôi ướt đầu cu ông. Rồi thình lình, ông nhấn nhẹ vào. - Ui da ... ông ... đau ... ĐAU ... Ông không nói. Chỉ lấy ra, nhưng lại ấn vào tiếp. Làm tới làm lui mấy lượt mặc cho dù em có rên đau. Nhưng được mươi lần thì em thấy không còn đau nữa. Khi thấy em hết đau, ông bèn nhấn vào sâu hơn, rồi lại rút ra, nhấn vào. Làm thêm mươi lượt nữa ông nhấn sâu hơn nữa. Mỗi đợt như thế, đầu cu ông lại dấn thêm một chút. Em dường như quen dần với cái đau và có thể nói là không còn đau nữa. Hơn mười phút trôi qua như thế. Ông cứ đâm đâm hoài và rút ra. Một lúc làm em thấy sướng làm sao ấy. Em mong ông đâm cho thật mạnh một lần. Em không còn chịu được nữa. - Ông ơi ... ông ... con ... đi ông! Nghe thấy em rên, ông có vẻ thích nên tiếp tục chơi trò "mèo vờn chuột". Đến một lúc sau, thình lình, ông mới đâm nhè nhẹ, thẳng mà không rút ra như lần trước. Một cảm giác xé toạc ở da thịt, đau rát làm em không còn cảm nhận được dương vật ông đang nằm sâu trong âm đạo. Em bỗng chồm lên bấu lấy tay ông như bảo ông ngừng dùm, nhưng ông không ngừng mà còn đâm mạnh hơn và đâm liên tiếp. Em nghe ông nói lảm nhảm: - Dza dzồi ... Dzách dzồi ... Chảy máu dzồi ... Nị còn trinh ... Ngộ piết Nị còn trinh mà ... Ngộ chắc Nị còn trinh mà. Và em cứ nằm im, nghe ông rên rỉ, ông nhúc nhích và nhịp nhàng, nhịp nhàng trên mình em. Cảm giác đau tê tái nhưng cũng sướng một cách lạ lùng làm cho hai mắt em mờ lại. Em cũng không rõ là ông đã giao hợp với em bao nhiêu phút nữa. Chỉ biết là cuối cùng ổng cũng đổ sấp lên người em, co giật liên hồi. Mồ hôi ông nhễ nhại nhưng vẫn cứ đè lên mình em như thế hơn 10 phút. Sau đó, ông ngồi dậy, từ từ lấy dương cụ của ông ra khỏi người em. Ông rút tấm khăn lót ở mông em ra luôn, khăn dính ít máu tươi của em, và ông cẩn thẩn đặt nó vào một cái hộp để ở đầu giường. - Nị đi tắm đi !- Ông quay sang em, nói có vẻ hơi cộc lốc. - Dạ - Em đáp lí nhí rồi vớ lấy khăn chạy vào phòng tắm. Em tắm ra thì ông đã không còn ở trong phòng nữa. Nhìn lên đồng hồ đã thấy 3 giờ sáng, có lẽ ông đã trở về phòng riêng để ngủ rồi. Em cũng thấy khá buồn ngủ và mệt mỏi, nhất là âm đạo mình tê rát. Nhìn lên đầu giường, thì cái hộp ông đã lấy đi. Em nhanh nhẹn thay lại áo quần và trèo lên giường, kéo mền trùm kín, cố tình trốn tránh cái gì đó chưa rõ. Nhiều cảm giác trống không, lạnh lùng bao trùm trong trí óc. Mình vừa mới làm chuyện gì đây ? Bán trinh à ? Xấu xa quá ...! Nhưng rồi đã lỡ rồi ... từ nay không còn là con gái nữa ... Không biết sao này có chồng, mình phải nói sao cho anh ấy hiểu. Hay là mình sẽ không bao giờ lấy chồng ... Rồi em thiếp đi trong sự suy nghĩ của mình cho tới sáng. Từ ngày bán trinh đó, cuộc sống của em có nhiều thay đổi, tốt cũng có mà xấu cũng có, dù cho chuyện không muốn cũng đã xảy ra rồi, như một ly nước tạt xuống đất, chẳng bao giờ lấy lại được, song em vẫn luôn luôn chấp nhận với chính mình như là một cái móc ngoặc của cuộc đời mà ai rồi một lần cũng gặp qua. Chỉ có điều em muốn nhắc nhỡ với các bạn rằng trinh tiết thật đáng giá ngàn vàng không phải bằng sự quý giá của vật chất, mà bằng linh cảm của cả một đời người, đến khi trút hơi thở cuối cùng rồi mới quên được lần đầu tiên ấy. Cho nên hãy chọn cho mình một lần đầu tiên hoàn hảo nhất. Em. Trần Thị Mỹ Lệ.

Hiếp dâm ở đây

0 nhận xét
VỤ THỨ NHẤT: Hiếp dâm rồi Chụp ẢnhClic ... xè ... Clic ... xè ...Gã thanh niên trạc tuổi 35 cầm máy hình xoay qua xoay lại, chụp lắc cắc. Người con gái nằm trên giường đã mê man tự bao giờ rồi. Cô cũng không ngờ rằng trong ly đá chanh của người tình mới quen lại có thuốc mê, càng không ngờ gã thanh niên ngờ nghệch lại là một tên đê tiện bỉ ổi.Đó là một căn phòng trọ của hắn thuê để chuyên mời các cô gái nhẹ dạ tới chơi. Trong lúc trò truyện không để ý, cô Phạm Hoàng Cúc, sinh năm 1974, đã vô tình bị tên đê tiện cho uống ly nước chanh có thuốc mê.Sau khi nạn nhân bị vùi vào giấc ngủ, gã thiên niên lột áo và quần của cô ra. Hắn chụp cô ở đủ mọi tư thế khiêu gợi mà hắn có thể nghĩ ra.Hắn còn giàn dựng một tripod chụp tự động,điều khiển từ xa, để chụp hắn và nạn nhân trong những màn lõa lồ, cụp lạc. Trong lúc cô gái còn bất tĩnh, thì hắn giở trò hãm hiếp.Vì cần nhiều thời gian để thực hiện, tên côn đồ thường chọn vào những ngày cuối tuần mới mời nạn nhân tới nhà. Để chắc không bị phá rối lúc hành sự, tên côn đồ đã dán ở ngoài cửa chữ: "Chủ nhân đã vi vắng, chiều tối mới trở về".Nói về thủ thức hiếp dâm, tên cô đồ thường khẩu dâm trước, rồi dùng dầu bôi trơn bôi vào âm đạo, cũng như dương vật của hắn. Để cho tiện việc giao hợp, hắn thường đặt một cái gối ở dưới đít nạn nhân, sao cho âm hộ của nạn nhân đưa về phía trước.Có đôi khi hắn đặt dương cụ trong miệng nạn nhân, dù cho nạn nhân rõ ràng đã bất tĩnh. Một vài lần, hắn còn đánh bạo hiếp dâm nạn nhân qua đường hậu môn, là một điều thật dễ dàng cho hắn khi nạn nhân không còn biết cảm giác gì.Ngoài ra hắn còn phá phách lên tay, chân, mặt và tóc tai. Làm những trò rất coi thường nhân phẩm của người phụ nữ.Sau khi xuất tinh trong hoặc ngoài mình nạn nhân, tên côn đồ không quên chụp mấy bô hình làm lưu niệm, rồi mới lau chùi thân thể nạn nhân. Đương nhiên là hắn lau rất kỹ càng, kể cả moi vét những nơi rất kín đáu để cho nạn nhân không phát hiện.Tệ hơn hết là hắn thường hay hành hạ nạn nhân, hành hạ với tính cách thỏa mãn tinh thần hơn là gây ra thương tích, như là dùng dây trói tay chân hoặc thân thể nạn nhân, dùng chổi lông gà quất nhẹ vào mông hay vào bẹn của nạn nhân, có khi cắn vào đầu vú v.v...; tuy nhiên, đây cũng là một hành vi mất tính người, có tính cách bạo lực và bệnh hoạn như cho nạn nhân uống tinh dịch.Đối với một vài cô còn trinh, hắn ra tay nhẹ nhàng hơn. Thường, hắn giành rất nhiều thời gian cho việc khẩu dâm hoặc khám xét âm hộ, vì hắn cho là nạn nhân còn thơm tho, sạch sẻ. Trước khi hắn tướt trinh của cô gái, hắn cũng chụp khá nhiều bô cận cảnh, có một số thấy được cả màn trinh.Sau khi thỏa mãn thú tính và lau chùi cho nạn nhân, hắn cẩn thận mặc lại quần áo cho nạn nhân, từ quần lót cho tới áo ngực, không xê dịch một chỗ nào.Trước khi thuốc mê dã, hắn để lại nạn nhân nằm ngay ngắn trên giường, đắp mền đàng hoàng, bỏ lại lời nhắn trên bàn: "Bận việc đi gấp", và lẽn ra ngoài. Nửa đêm, khi biết chắc rằng nạn nhân đã ra về, hắn mới quay trở lại.Mục đích của hắn là tránh việc giải thích với nạn nhân. Nếu như nạn nhân phát hiện ra mình bị xây xát như đau đầu vú hoặc ê ẩm âm đạo, có thể nghi ngờ là hắn, thì hắn cũng có cả ngàn lý do để giải thích. Còn các cô khác, nếu có khám phá ra mình bị hãm hiếp, vì mặt mũi, đã không dám lên tiếng. Thế là hắn thoát lần này tới lần khác. Và với những cô gái nhẹ dạ cả tin hơn, nghe lời hắn dụ dỗ, trở lại và bị hắn hãm hiếp thêm mấy lượt mới phát hiện.Với những cô còn trinh, hắn đem lời ngon tiếng ngọt ra gạ gẫm, để rồi các cô ăn nằm với hắn cho tới phát hiện ra hắn là một con quỷ râu xanh, nhưng chỉ đành ôm hận chửi rủa.Sau hơn một năm hành án, hắn không bị phát hiện. Nhưng vào hôm nọ, được tin lén báo từ những người hàng xóm, phát hiện ra nhiều điều khả nghi xảy ra trong căn hộ của hắn, tổ trinh sát lập tức mai phục liên tiếp 3 ngày ở nhà hắn và cuối cùng "ụp" vào bắt được quả tang hung thủ đang cưỡng bức một nạn nhân đang bất tĩnh. Tan vật là những dụng cụ về sex, máy chụp hình, có cả máy quay phim.Điều tra cặn kẻ, tên côn đồ thú nhận hãm hiếp rất nhiều cô gái nhẹ dạ, và đã dùng hình ảnh khỏa thân để tống tiền các "người tình", hoặc bán những phim ảnh dâm dục hắn quay lén ra thị trường chợ đen. Hắn còn thú nhận tội lừa đảo các cô mới lớn, nhẹ dạ trao tiền cho hắn để chuẩn bị ... tiệc cưới mà hắn hứa hẹn.Tòa án Nhân dân tuyên án 15 năm tù cho tên Trần Văn Đ. về tội hiếp dâm, tống tiền, và buôn bán phim ảnh phạm pháp.** *VỤ THỨ HAI : Hiếp dâm bé gái 14 tuổi- Anh ơi ... anh ơi ! Mua vé số ... mua sự may mắn. Em có nhiều số cặp ...- đứa con gái trạc tuổi 14 ăn mặc giản dị gọi ơi ới.- Không mua đâu - gã thanh niên trạc tuổi 24, lè nhè hơi rượu, chạy xe honda, trả lời.- Anh mua đi ... mua dùm em, còn lại mấy tấm ...- Hết tiền rồi lấy gì mua - gã thanh niên bắt nạt.- Anh mua dùm em đi - cô gái cứ nài nỉ.Quay lại nhìn bộ dáng con bé mới lớn, khuôn mặt khá xinh, nếu như không bị lắm lem có thể gọi là khá đẹp, tên thanh niên có ý nghĩ vẫn vơ, bèn cho xe dừng lại ...- Mua cho mấy vé cũng được ... nhưng phải đi lấy tiền.- Lấy tiền ở đâu, em sợ anh đi không quay lại.- Nếu vậy thì đi theo ... nhà ở bên này nèTên thanh niên nói xong và quày quặc bỏ đi, cố tình cho xe chạy thật chậm. Đứa con lật đật đi theo phía sau.Băng qua một đoạn đường ngắn, hắn tạt vào con hẽm. Đứa con gái cũng tất bật bám theo sát gót, sợ mất đi một mối bán.Đi một đoạn, hắn bỗng dừng lại. Nhìn dáo dác, thấy đây là con hẽm cụt. Chung quanh vắng vẻ ít người qua lại, cây cối um tùm. Hắn bèn ngoắt tay bảo đứa con gái lại:- Tới đây, tiền chôn ở dưới đất ... để lấy mua cho.- Dạ, anh mua dùm ... cám ơn . Anh lấy đi em chờ ... sao anh lại chôn ...- đứa con gái đáp.Gã thanh niên nghe nói vậy, biết là không dụ đứa con gái bước tới, bèn bước xuống xe, tới bên bụi rậm và cúi xuống bới bới, đào đào trong bụi.Bỗng nhiên, hắn la lên:- Có rồi !- Có rồi à ... anh chôn tiền ... - đứa con gái chạy nhanh lại nhìn.Nhanh như cắt, gã thanh niên nắm lấy vạt áo của con bé kéo và thẩy vào bụi rậm, rồi nhào theo. Hắn đè con bé xuống. Một tay bịt miệng, một tay lột quần con bé ra. Sờ soạng tứ tung mặc cho con bé kêu gào.Đứa con gái chống cự hết mức, nhưng bị tên ác ôn khống chế, dùng đá lượm dưới đất đập vào đầu. Sau khi con bé ngất xỉu, hung thủ xé áo nạn nhân ra, dùng sức mạnh của một con mãnh thú để hành hạ. Kế tiếp, tên hung ác dùng hình thức thô bạo để cướp lấy trinh tiết.Sau khi thỏa mãn thú tính, gã thanh niên quày quặc bỏ đi nhưng sợ con bé tỉnh dậy báo công an, hắn trở lại dùng xăng trong xe tẩm vào quần áo, và rơm rạ đốt chết nạn nhân.Khoảng chiều tối có người đi ngang qua đó, phát hiện ra tiếng rên của đứa con gái. Gọi xe đến cấp cứu, nhưng tại bệnh viện nạn nhân đã bị tử vong. Báo cáo khám nghiệm cho biết em Hoàng thị T bị chấn thương sọ não, phỏng độ 3, và chấn thương vùng sinh dục.Tổ trọng án lập tức được điều xuống hiện trường. Phát hiện ra chiếc đồng hồ của hung thủ để lại. Có người nhận ra chiếc đồng đó của tên Cao Văn H, người đã có tiền án hiếp dâm trước đây sống trong vùng. Tên H lập tức bị bắt. Khám xét sơ bộ cho biết, trên lưng và ngực của hắn có nhiều vết xướt do móng tay cào. Dương vật có vết trầy do có thể giao hợp quá mạnh hoặc với một nạn nhân còn trinh. Có người còn khai rằng thấy hắn xuất hiện gần hiện trường, vẻ mặt hớt hãi.Trước tòa, hắn không nhận tội, nhưng với đầy đủ nhân chứng và vật chứng, Tòa án nhân dân huyện X tuyên án tử hình cho bị cáo về tội hiếp dâm và giết người dã man. Em T cũng thấy an ủi phần nào !** *VỤ THỨ BA : Hiếp dâm con nuôi- Chi ơi ! Bố (nuôi) tới rồi nè, mở cửa ra cho bố - người đàn ông trạc tuổi 50 đứng ngoài cửa lên tiếng.- Dạ, con ra liền. Bố đợi con một chút - đứa con gái trạc tuổi 12 phóng lớn.Cửa mở, đứa con gái nhảy phốc lên ôm lấy người đàn ông mừng rỡ, nói:- Bố tới rồi, con mừng quá! Ở nhà một mình cả sáng nay con sợ ...- Bây giờ thì hết sợ rồi ... Có bố ở đây, bố sẽ chăm sóc cho con ...- Có bố ở đây đỡ ghê, ba má con tuần nào cũng đi xa làm ăn. Nếu không có bố ...- Phải có bố chứ ... Ba má con đã giao con cho bố rồi, bố là huynh đệ phải lo cho chu đáo, để mất cọng tóc nào của con là không được - Người đàn ông ôm chầm đứa con gái vuốt lấy tóc.Mùi thơm từ da thịt đứa con gái quyện vào mũi ông thơm nhàn nhạt, náo nức. Đã từ lâu ông ngắm nghía con bé lớn lên như thổi, đẹp ra thết, nhưng chưa có cơ hội nào ...Ông xoa lưng nó, nói:- Bố có mua cho con nhiều quần áo, bố để ngoài xe ... mang vào cho con mặc thử hé.- Hoan hô bố , con thích lắm!Người đàn ông đi ra và trở vào với một túi xách trên tay. Ông nói:- Con mặc vào cho bố xem.Đứa con gái gật đầu cầm túi xách chạy vào trong. Người đàn ông gọi giựt lại:- Không, không ! Con thay ở đây cho bố ngắm ... ngắm con mặc áo đẹp.- Con thay ở đây ? Không được, mắc cỡ lắm ...- Bố là bố của con mà ... mắc cỡ gì ... con của bố , con Hà, bằng tuổi con có ngại gì trước mặt bố đâu.Nghe phải đứa con gái day lưng lại, cởi áo ra và mặc áo vào. Người đàn ông dòm lom lom nuốt nước miếng.- Sao bố thấy đẹp không ?- Đẹp lắm ... con dễ thương lắm. Nếu mặc với cái quần jeans này còn đẹp hơn.- Để con mặc thử bố coi nhé !Nói rồi cô bé day lưng lại, cởi quần ra, chỉ còn lại chiếc quần lót. Người đàn ông không thể kềm chế lòng mình, bèn bước tới ôm sau lưng cô bé :- Để bố giúp cho con.- Thôi khỏi bố ... con làm được.Lúc ấy, ông đưa tay ôm con bé lại, mặc cho nó từ chối. Ông giúp nó mặc quần vào. Nó khoe với ông một cách vui vẻ, hãnh diện như một đứa con gái nhõng nhẽo trước người bố.Lần đó, kế hoạch của ông thất bại, nhưng ông đã tiến thêm một bước làm cho con bé cảm thấy thân thiết trước người bố nuôi, ngay cả chuyện thay quần áo. Nhưng sớm sau ông có khá nhiều cơ hội, hầu như mỗi tuần ông đến coi sóc, và gần gũi, chiếm lấy cảm tình con bé. Thoạt đầu là những món quần áo, những cái máy nghe nhạc, băng video xem phim. Sau ông tặng con bé những cái quần lót, những đồ dùng vệ sinh cá nhân, cố tình tạo sự thân thiết như là va chạm vô tình, rồi cố tình. Ông còn dặn dò cô bé đừng kể lại với ba má vì ba má cô bé sẽ không thích ông tặng quà làm hư cô bé.Chỉ một tháng sau, ông đã có thể bảo con bé ngồi hàng giờ trong lòng ông. Ông bảo ông thương con bé. Rồi ông bắt đầu mơn trớn, vuốt ve. Dần dà ông đi sâu vào ngực của cô bé. Cô bé chống cự yếu ớt và cũng xuôi theo. Được nước, ông tấn công xuống vùng bẹn và từ khi biết được cảm giác tình dục, cô bé bắt đầu buông lỏng. Những hôm ông tới trễ một chút là cô bé nhớ nhung. Đến bây giờ, ông làm gì mà cô bé không chịu.Ông cẩn thận khóa cửa chặt chẻ, bồng cô bé vào phòng. Ông lột hết áo quần cô bé ra và liếm vào chỗ kín.Rồi tuần nào ông cũng tới để bồng cô bé vào giường giở trò với cô bé. Một hôm, ông dạy cô bé chạm tay vào chỗ kín của ông. Và theo đà tiến tới, ông dạy cô bé biết thủ dâm cho ông, hay thủ dâm khi vắng ông. Cuối cùng thì ông dạy cô bé thỏa mãn cho ông bằng miệng.Mọi việc tiến trình theo sự dàn xếp của người đàn ông dày dặn kinh nghiệm. Cô bé thơ ngây, là một đứa con nuôi, trở thành một con bé khá thành thạo chuyện sex, và trở thành một người tình ngoan ngoãn dưới cặp mắt của ông bố nuôi.Cũng không mất bao lâu thời gian, ông bố nuôi đê tiện đã đè cô bé ra để nhét cái "của nợ" vào thân thể chưa trưởng thành của cô bé. Thế là cô bé đau đớn thất trinh, còn ông bố nuôi sung sướng hơn bắt được ngàn vàng, vì ngần tuổi này ông vẫn còn "gậm được cỏ còn non". Và hàng tuần, ông đều tìm đến cô bé hưởng lạc, vui chơi.Nhưng cũng vui chẳng được bao lâu, sớm sau ba má cô bé phát hiện ra bụng cô bé lớn ra. Tra hỏi mãi, cô bé khai ra người bố nuôi làm vậy. Quá tức giận, ba cô bé gài độ nhậu, thừa lúc ông bố nuôi say bí tỉ, đánh cho ông bò lê bò lết. Sau đó, đâm đơn kiện ông bố nuôi, nhưng ông phủ nhận. Giấy tờ tới lui mấy tháng, cuối cùng cô bé sinh ra một đứa con gái. Viện Khoa học hình sự trưng cầu giám định DNA và kết luận đứa con là con của người bố nuôi khốn kiếp. Tòa tuyên án 10 năm tù cho kẻ hiếp dâm gái vị thành niên.Hết

Hai chị em tình cảm !(Loạn luân)

0 nhận xét
Định cư ở Mỹ rồi, Kim Trâm nay lấy ông chồng chủ tàu cho nàng vượt biên , hai vợ chồng cũng hoà thuận nhưng không có con. Mười mấy năm sau, khi nghe tin ông Mười Bền đã mất, Trâm mới dám liên lạc lại với con là thằng Bình, bàn với chồng để lo giấy tờ mang con vềø nuôi . Lúc đó thì thằng Bình đã dính như keo với chị Hạnh của nó rồi , lại chưa bao giờ thấy mặt mẹ , nó không cảm thấy gì nhiều cái tình mẹ con khi nhận được tin mẹ nó ở Mỹ. Nó chỉ biết là mẹ nó sẽ gửi tiền bạc về cho nó, và thấy là mẹ nó , trong những ảnh gửi về , trông còn trẻ và đẹp hơn cả chị Hạnh, tuy mẹ nó hơn tuổi Hạnh .Chuyến Trâm vềø Việt nam để thăm con , tới Tân Sơn Nhất, chỉ có Hạnh và thằng Bình ra đón. Ông Cung bận công tác xa, còn họ hàng Trâm ( bà ngoại và các dì ,các cậu) ở mãi ngoài Hội an xa xôi đi không được .Đêm hôm trước, vì ông Cung không có nhà , theo như thường lệ thằng Bình lên ngủ với chị nó ở trên lầu đàng hoàng, hai chị em không phải lén lút “đánh du kích” như khi ông Cung ở nhà. Thằng bé con ngủ ở cái phòng nhỏ kế bên , theo khai sinh là con của cặp Cung Hạnh, tức là cháu ngoại ông Mười Bền, nhưng ai đã đọc truyện “ Cháu nội, cháu ngoại” đều biết nó là con của thằng Bình, thành ra nó là cháu nội ông Mười. Cả Hạnh và thằng Bình đều sung sức , lại dâm đãng có nòi, nên mỗi khi ông Cung gà chết vừa đi khỏi , là chị em kéo nhau lên giường vần nhau tơi tả, bấùt kể đêm ngày. Đêm hôm đó cũng vậy, lục đục cả đêm, mệt phờ ra mới ôm nhau ngủ . Sáng tỉnh dậy, Hạnh thấy thằng Bình đang ngủ say sưa, mà đầu rùa nó thì dựng đứng như cột buồm , cơn nứng của Hạnh lại nổi lên , nóng bừng bừng cả mặt . Hạnh cũng như thằng Bình , hãy còn trần truồng , nàng trườn người qua ôm đè lên thằng em, bên dưới caí củ lẳng cưng cửng vướng víu đụng ngay mu làm Hạnh rởn da rùng mình lên, nàng đưa tay xuống rờ nắn cái của quý nóng hôi hổi, gục đầu hôn ngấu nghiến lên miệng nó rồi vừa thổi phà hơi vào tai nó, vừa âu yếm thì thầm gọi:- Dậy đi Bình ơi! Còn phải sửa soạn đi đón mẹ mày nữa!Thằng Bình mở mắt ra , tay Hạnh mân mê bên dưới làm nó tê mê . Nó biết chị nó dục nó dậy để làm gì rồi , nó kéo cho Hạnh nằm đè hẳn lên người nó , rồi xòe hai tay ra vừa đỡ ngực Hạnh vừa bóp nhầu hai bầu vú như người ta nhào bột . Nó biếùt Hạnh rất khoái được bóp như vậy. Quả nhiên , Hạnh rung nẩy cả người lên , cong phưỡn mãi cái ngực ra mà đón nhận mấy ngón tay gân guốc của thằng em bấu vào hai bầu vú , miệng hé mở mà mắt thì đờ đẫn . Hai tay vẫn tiếp tục nghiến ngấu hai bầu vú, nóù lè nhè nói :- Mệt hết cả hơi không muốn dậy nữa. Em nằm đây chị muốn làm gì thì làm.Hạnh cười hinh hích :- Ai bảo đêm qua hùng hục như con cọp , bây giờ than mệt ! Ừ, cứ nằm yên , để tao... !Hạnh nhổm mông lên, rờ rẫm nắm đầu rùa cứngngắc đang giựt giựt của thằng em đút thụt vào giữa khe của mình rồi dập mạnh xuống cái “hự !”. Thằng Bình hích nẩy cái mông lên. Thế rồi cũng như mọi lần, hai chị em nó quần thảo nhau, tiếp tục “ ra “ đến hai lần mới thôi.** *Trên xe taxi ở phi trường về, Hạnh ngồi ghế trước, hai mẹ con thằng Bình ngồi băng sau. Hạnh bực bội, bứt rứt , mắt liếc nhìn cái kính chiếu hậu , Trâm ăn mặc đẹp như ca sĩ Hà nội, son phấn thơm ngạt mũi, cứ tíu ta tíu tít với thằng Bình, lâu lâu lại quay qua ôm lấy nó mà hôn chùn chụt lên má , làm Hạnh uất lên vì ghen , tuy nàng thấy vậy là vô lý. Nhất là khi về tới khách sạn, thằng Bình theo lời mẹ ở lại đó chơi tối mới về, Hạnh phải lủi thủi về một mình, nàng tức muốn khóc được , trong đầu trách móc thằng em “ bạc tình bạc nghĩa”.Thằng Bình choáng ngợp vì cái khách sạn sang trọng ở đường Đồng khởi, rồi khi vào trong phòng, mẹ nó mở va li ra, lấy quần áo ra máng lên mắc, trông còn đẹp hơn quần áo của đoàn kịch nói Kim Cương. Trâm nhấc ống dây nói , gọi người mang cà phê lên phòng cho hai mẹ con, nàng bảo Bình ngồi đợi nàng thay đồ mát ...Thằng Bình ngẩn ra mà nhìn mẹ nó đang tiếùn lại. Trâm như một nàng tiên, nõn nà yểu điệu, chỉ mặc có cái áo choàng bằng voan hồng tay trần cổ hở , dài thướt tha chấm tới bàn chân , lớp vải mỏng uốn lượn theo bước đi làm nổi bật hết mọi đường cong gờ nổi trên người. Nàng đến trước mặt con , nắm hai vai nó , ngửa mặt ra ngắm nhìn khuôn mặt nó rồi cười :- Sao mà con giống cái lão bố con như đúc vậy! Cái mắt , caí môi này! Lớn lên rồi làm khổ đàn bà con gái đấy!Trâm quàng hai tay ôm ghịt lấy thằng con , nàng hôn tới tấp hai bên má nó , vừa hôn, vừa nói:- Con tôi đây! Con tôi đây! Bây giờ mới được ôm con thỏa thích!Trâm ôm chặt thằng con , qua làn vải mỏng ,ngực vú mềm êm cứ dè lên ngực nó , mà hai cánh tay tròn lẳn đang quấn lấy nó , mùi thơm da thịt đàn bà làm nó ngây ngây. Thằng Bình biết là lên cơn dê với mẹ đẻ ra mình là sai trái , nhưng mà nó cứ nứng mãi lên thôi , dưới quầøn con cu ngong ngỏng cục cựa , chạm cả vào đùi mẹ nó . Nó hốt hoảng nhích lui cáí mông lại . Như ng chậm quá rồi. Cái nhạy cảm của đàn bà trời cho, Trâm đã thấy rồi , nàng hơi đỏ mặt , tay đang ôm con buông lỏng ra , cười khanh khách :- Y như bố vậy ! Hơi một tí là.... Con tôi người lớn rồi đây! Mới ngày nào, còn bú mẹ !...Thằng Bình suốt buổi ở đó , đi ăn cơm tối với Trâm rồi mới về nhà. Nó hãnh diện được đi với mẹ nó, vì mẹ trẻ đẹp, di tới đâu ai cũng trầm trồ chú ý. Nhưng ngoài cái hãnh diện , nó còn có cảm giác lâng lâng khó tả khi gần mẹ nó.** *Mấy hôm sau thằng Bình theo mẹ đi ra Hội an thăm bên ngoại . Từ ngày chị Hạnh với nó dính nhau, bén mùi nhau, thì không ngày nào là hai chị em không xà nẹo với nhau, kể cả những ngày Hạnh có đường kinh . Những khi ông Cung đi vắng đã đành, mà ngay cả khi chồng có nhà, Hạnh cũng tìm cách lén lút “gian” cho bằng được ít ra là một cái với thằng em . Tiếng là có chồng đấy, mà ông chồng cả tháng may ra mới cố gắng được một lần , mà một lần ấy cũng chỉ làm cho Hạnh thêm bứt rứt , lại phải kiếm thằng em để bung ra hết những kích thích căng cả da thịt. Có khi chồng vừa rời giường vào trong nhà tắm, Hạnh chạy vội xuống nhà với thằng em , chỉ kịp kéo trễ quần xuống , bước một ông chân ra khỏi quần , rồi gục xuống giường phơi cái mông tròn trắng hếu dạng đùi ra cho nó lừng lững thọc cái đầu con rắn đang vươn dài vừa to vừa đỏ tía đâm từ sau tới ... Vừa “ ra “ xong là tất tả chạy lên giường nằm ....Cho nên mấy ngày nay, thằng Bình đi theo mẹ, vui thì có vui thật, nhưng nó vẫn cứ bư`t rưt` vì dục tình bị dồn nén.Nhất là cả ngày nay ở nhà bà ngoại. Nó bực mình ngay từ khi mới đến. Nhà cửa chật chội, lại đông người nói năng om xòm. Tệ hơn nữa, là toàn giọng Quảng nam, nó nghe không được. Mấy thằng anh em họ thì quê mùa, không có chuyện gì mà nói. Đàn bà con gái, từ mấy đứa chị em họ ngang tuổi nó, cho đến các dì , cô , mợ , ai cũng bé nhỏ loắt choắt, lại đen nữa . Thật là khác xa với mẹ nó , với chị Hạnh ! Lúc mẹ nó quyết định ăn cơm chiều xong rồi ra Đà nẵng ngủ để hôm sau đi máy bay về, nó mừng quá cỡ.Tói khách sạn , mẹ con nó ở một phòng rộng rãi , có hai cái giường to lắm . Trâm bảo nó ngồi nghỉ, nàng vào tắm thay đồ trước, vì nàng không quen cái nóng ở đây, áo quần cứ dính lết betá mồ hôi . Thằng Bình đứng ở khung kính cửa sổ nhìn ra biển , lờ mờ gió thổi cây cối lay động trong bóng đêm . Nhưng không dám mở cửa vì sợ muỗi.Nó ngồi rót nước trà ra uống , không quên rót thêm một tách sẵn cho mẹ nó . Nghe tiếng nước xối trong phòng tắm, nó tưởng tượng mẹ nó đang trâøn truồng kỳ cọ trong đó , vậy là nó thấy nứng ngay lên rồi , tay nó sờ xuống quần mân mê , mắt lờ đờ. Chợt cửa nhà tắm mở , thằng Bình vội rụt tay lại . Nó sựng lại , nhìn mẹ nó bước ra trong cái áo choàng ngủ mỏng , thắt hời hợt ngang lưng , ánh đèn bên trong hắt ra rõ mồn một qua lần vải màu hồng cả phần ngực ,cái eo thon , mông tròn , dôi chân dài uyển chuyển , mỗi bước đi lại hé lộ ra phần da trần từ ngang đùi xuống tới bàn chân. Trâm mới tắm mát xong, thấy rất thoải mái, , cười rất tươi , ngồi xuống đối diện thằng con :Con tôi giỏi quá, biết lấy trà sẵn cho mẹ uống!Nàng cầm tách trà , ngả người ra nhấp từ từ , duỗi chân ra thư giãn:- Chà! Ngồi nghỉ ngơi ở đây đã quá!. Cả ngày hôm nay cứ phải ngồi co ở mấy cái ghế vừa nhỏ vừa đau đít .Trâm dục con đi tắm. Thằng Bình lí nhí vâng dạ , nhưng đầu óc nó còn lơ lửng trên mây. Cái áo choàng ngủ của Trâm vừa bị cốn ngược lên khi nàng ngồi ngả người ra, thấp thoáng cặp đùi trăng trắng nuôït na , giữa hai đùi là bóng tối hun hút khơi động tà tâm . Nó nuốt nước bọt , toan đứng lên ,nhưng lúng túng, vì con cu nó đang ngong ngỏng đội quần lên. Nó vội với lấy cái túi quần áo trên bàn , che dưới bụng, rồi vào nhà tắm. Mùi xà bông , mùi dầu thơm của mẹ nó vừa rồi còn tỏa ngộp , nó lại thấy nứng lên , cởi vội quần áo ra , cái đầu rùa to tướng của nó ngóc lên như cổ con ngỗng, nó đưa tay sục như điên , chỉ vài phút là rùng người lên mà phóng khí ra đầy tay. .....Lúc đi ngủ , mẹ con mỗi người nằm một giường, nhưng thằng Bình trằn trọc không ngủ được, cơn nứng rộn rạo bên dưới chưa thỏa mãn dù đã “ ra” một lần trong nhà tắm. Nó cứ vẩn vơ nhớ những buổi tối với chị Hạnh, rồi lại hình dung mẹ nó nửa kín nửa hở , nó liếc sang giường bên, mẹ nó nằm ngửa, cái ngực nổi gò lên phập phồng theo hơi thở , tay chân duỗi dài buông thả rất khêu gợi. Nó thở dài , nghiêng mình quay vô trong vách, rồi nhẹ nhàng đưa tay xuống mơn man vọc nhè nhẹ . Cơn nứng từ từ bốc lên , rậm rật khắp ngừơi. Nó cong lưng lại rồi hích về phía trước, được vài ba cái thì nứng quá , người nó cứng đơ , há miệng ra thở hỗn hển. Bỗng nó giựt mình sững lại , vì mẹ nó lẹp kẹp đôi dép bước qua ngồi bên giường đưa tay ra đặt lên vai nó, nhỏ nhẹ hỏi:- Lạ nhà không ngủ được hả con? Mẹ cũng thấy kho ùngủ quá. Mẹ sang ngủ với con nha!Thằng Bình chỉ kịp kéo cái ống quần đùi xuống, rồi quay nằm ngửa ra. Mẹ nó mang theo gối , nằm sát bên nó, rồi quàng tay ôm ngang ngực thằng con , thủ thỉ:- Thế này cho bõ những lúc mẹ con mình xa nhau. Ngủ đi con!âBàn tay Trâm ôm bờ vai nó mà xoa xoa nắn nắn , lại thêm cái tư thế nàng nằm nghiêng sát bên, làm cho hai bầu vú nây nây cứ chạm vào bên cánh tay thằng Bình , làm cho nó nứng rởn cả người lên , mà không biet á tránh cách nào. Bên dưới con cu ngúc ngoắc , giựt giựt , nó sợ quá lại đổi thế quay trở lại vào vách tường. Mẹ nó thấy vậy, lại nằm xích lại hơn , quàng tay ôm trước ngực nó , hôn lên sau gáy nó, dỗ dành:- Ngủ đi, mẹ thương con! Ngủ đi , cả ngày hôm nay mệt rồi!. Ngủ lấy sức sáng mai ra chơi biẻn với mẹ trước khi lên máy bay.Người nó muốn run lên, mẹ nó vô tình thấy thế lại ôm xiết chặt hơn , nhưng càng ôm chặt thì ngực vú mẹ nó càng rịn vào lưng hơn làm nó càng nứng lên mãi, mặt mũi nó nóng bừng, mà bên dưới thì cơn nứng đang rùng rùng rào rào dồn về cái đầu rùa nóng bỏng. Nó cứ nầm yên chịu trận, nó nhẹ nhàng đưa tay xuống nắm chặt lấy caí đầu rùa, nhưng chỉ được một hai phút, cơn nứng như nước vỡ bờ phùn phụt phóng ra từng tia , còn dữ dội hơn lúc nó thủ dâm trong phòng tắm, làm ướt đầy tay nó, trào cả xuống khăn giường. Nó lậy Trời cho mẹ nó đừng biết, tuy rằng nó ngửi thấy cái mùi nồng nồng quen thuộc xông lên mũi.Sáng hôm sau nó tỉnh dậy, thì đã thấy mẹ nó đang pha trà uống. Mẹ nó hỏi rất tự nhiên:- Đêm qua con ngủ ngon hả?Làm nó cũng yên tâm.…** *Bãi biển Đà nẵng buổi sáng thiệt đẹp. Mẹ con mướn áo tắm xuống biển. Thằng Bình bơi giỏi, mà mẹ nó bơi cũng vào loại khá. Trâm rủ nó đi ra thật xa bờ , rồi bơi vào, lúc mệt quá thì bơi ngửa nhẹ nhàng đập tay lơ lửng trôi theo sóng. Thằng Bình liếc nhìn thân thể mẹ nó nhấp nhô trên sóng biển, bộ dồ tắm đen bóng làm nổi bật thân hình trắng nuốt ửng hồng ánh nắng ban mai . Tắm xongø, Trâm vịn vai thằng con lên bãi cát, thằng Bình lại được dịp thấy ngay gần kề , cái mảng ngực trần lấp ló hai bầu vú căng sau lần áo tắm. Con cu nó cương lên , như muốn bung ra khỏi cái mảnh quần tắm nhô lên môït cục, nó để tay ngang bụng mong mẹ nó đừng thấy. Nó bị khơi động tối đa , nhất là thêm những kích thich trong mấy ngày qua. Nó lại nhìn xuống ngực mẹ nó, nó thèm được ôm lấy tấm thân trần truồng của mẹ nó , được hưởng trọn vẹn thân xác mẹ nó , như nó vẫn hưởng thân xác chị Hạnh . Nó nhớ lại lần đầu tiên lấy cắp tiền của chị Hạnh bằng cách phục thuốc cho chị ngủ say. Thế là trong đầu , nó sắp sẵn âm mưu gian tà khi trở về thành phố…….Buổi tối trước khi Trâm trở về Mỹ, ông Cung có nhà , nên hai vợ chồng mời Trâm bữa tiệc chia tay. Trâm xin phép sau đó cho thằng Bình ngủ với mẹ ở khách sạn đêm chót trước khi ra phi trường. Thằng Bình hí hửng lo hoàn thành kế họach đen tối của nó. Hạnh thì bực bội lắm , nàng nhịn them mấy hôm nay rồi , mà tối nay thằng em trời đánh lại không ở nhà với mình . Lúc thằng Bình vào phòng lấy mấy thứ quần áo mang theo, Hạnh lẻn vào, ôm ghịt lấy nó , rồi hai chị em đứng ngay sau cánh cửa , hối hả tụt quần ra. Hạnh vòng tay ôm sau gáy thằng em rồi gác một chân lên ngang hông nó, thằng Bình một tay ôm xốc đùi chị nó , tay kia đưa cái khúc thịt to cứng mà dài cong cong đỏ tía của nó thọc ngược lên đâm thụt sâu vào Hạnh . Hạnh mím miệng cho khỏi la lớn, mấy ngày nay ngứa ngaý rậm rật cái cửa mình cái cối của nàng nhớ cái chầy của thằng em quá chừng , Hạnh đu cứng lấy cổ thằng em mà cả người cứ giựt nẩy lên mãi thôi. Thằng Bình bị chị nó làm cho nứng hết sức không nhịn nổi nữa, ưởn cong người ra , rùng mình lên rồi phóng tinh ào ạt sâu tận cùng đáy lỗ chị nó , Hạnh cũng rung người lên ra cùng lúc với thằng em , hai người lảo đảo xuýt ngã . Mặc vội quần vào xong xuôi, Hạnh bấu thằng em một cái thật đau , nàng rít nhỏ bên tai;- Cái mặt thấy mà ghét! Đi với bà Việt kiều , mặt cứ nhơn nhơn ra thôi !......Thằng Bình thì hân hoan tột độ. Nó vừa kiếm được mấy viên thuốc ngủ cầm theo . Chú Tư bán thuốc nói đây là thuốc Mỹ mới có, viên con nhộng nhỏ, không đắng như thuốc cũ của Tây . Đến khách sạn, tắm rửa xong xuôi ,nó kiếm cớ xuống góc đường mua chè sen cho mẹ ăn tối trước khi ngủ . Trâm cười sung sướng,thấy thằng con mình biết cư xử như người lớn . Vừa hết chén chè được hơn nửa giờ, Trâm thấy mình buồn ngủ cứ díp mắt lại. Nàng ngáp dài:- Mẹ buồn ngủ quá, con tắm rửa mau rồi vào giường nằm với mẹ đêm nay!Nói rồi nằm xuống chút xíu là ngủ li bì. .Thằng Bình hồi hộp nhìn mẹ nó lồ lộ trên giường . Năm trước, lần đầu tiên nó phục thuốc để ăn cắp tiền của Hạnh rôì” làm hỗn “ với chị nó, thuốc uống buổi tối mà nó “ mần” chị nó sáng hôm sau, Hạnh đã lơ mơ nửa tỉnh nửa ngủ. Hôm nay, thuốc mới ngấm vừa độ, nên Trâm ngủ mê man . Nó đụng vai Trâm gọi “ Mẹ” , thấy mẹ nó vẫn ngủ , nó đánh bạo để nhẹ tay lên ngực mẹ mà mẹ nó vẫn cứ nằm trơ trơ. Nó mừng lắm,mà cũng nứng lắm , trèo ngay lên giường kếo cái áo ngủ tốc ngược lên ngang bụng, Cái gò Vệ nữ vồng vồng nhô cao đập vào mắt nó làm nó ngẩn người há hốc cái miêïng ra . Mu của chị Hạnh nó cũng mẩy lắm, nhưng Hạnh hơi mập đẫy đà, hai cái đùi to mà bụng dưới thì hơi phính phính , nên mu không nổi bật lên. Đằng này Trâm người thon thả, hai đùi tròn lẳn, mà bụng thì dẹp thẳng băng lại còn hơi trũng xuống , da bụng căng thẳng tới hai bên xương hông . Cái mu như một vụm tay nhô lên hai múi lùm lụp , mà lông thì không để dài rẽ sang hai bên như Hạnh, vì Trâm đã cạo tỉa gọn ghẻ, chỉ có một mảng nhỏ bên trên như cái ria mép , đen mướt nổi bật lên giữa một vùng da trắng nuột nà.Tim thằng Bình đập thình thịch , nó run run đưa tay rờ rờ dọc theo mép rồi banh mở cái khe ra , lỗ đỏ hồng hồng như cáí hoa râm bụt sâu hun hút , lấp loáng ướt nhẫy. Nó dòm chừng thấy mẹ nó vẫn ngủ, nó đưa một ngón tay khe khẽ thụt ra thụt vào , âm đạo chật chội ôm lấy ngón tay nó, ứa ra ẩm ướt càng lúc càng nhầy nhụa . Mẹ nó vẫn nằm yên , nhưng như có hơi nhướn mu lên nhịp nhàng theo ngón tay nó thì thụt . Cơn nứng nó nóng bừng lên rồi, nó vội vàng vứt bỏ hết quần áo rồi nhấc hai đùi mẹ nó dang ra mà quỳ sán lại, chĩa caí đầu chầy đâm ngay vào . Nó lại ngó chừng mặt mẹ nó nữa ù, nhưng Trâm vẫn bình thản trong giấc ngủ. Cái đầu rùa ngúc ngoắc của nó chấïm ngay cửa mình mẹ nó , nhưng gục gặc không đâm lọt vào được, nó đưa tay cầm con cu mà đút vô. Chân mẹ nó rơi bịch xuống mặt giường làm nó giật mình đánh thót, nhưng mẹ nó đâu có biết gì nữa. Nó sợ mẹ nó tỉnh dậy , nên nó cố thật nhẹ nhàng từ từ đút cái đầu rùa cứng như caí cán búa của nó từng tí tứng tí cọ cựa dần dần len lách trong cái khe khít rịt mà thụt sâu vào , từ từ ngập lút tới đáy , lông trên lông dưới rà rà giữa hai cái mu đè sát nhau . Nó đã từng ấp chị Hạnh nó bao nhiêu lần ròi, mà sao bữa nay nó có cái cảm gíac thật là lạ lùng, không phải chỉ là caí cảm giác được “mần thịt” mẹ ruột đẻ ra nó, mà vì tuy mẹ nó cứ nằm trơ ra không nhúc nhích vì thuốc ngủ làm tê liệt hết chân tay, thế nhưng cái âm đạo , như là một linh vật có hồøn , cứ gồng lên những thớ thịt, những cơ bắp liên tục co bóp trong cái dâm thủy ấm áp ướt át nghiền nghiến con cu nó làm cho nó cứ căng to mãi , vươn thuỗn dài ra mãi rồi rùng rùng cái đê mê từ đầu brùa lan ra khắp người . Nó nằm yen â tận hưởng cái sướng lạ lùng chưa bao giờ thấy. Cái sướng của nghệ thuật làm tình Ấn độ kiểu Tantra mà nó có nghe mấy đứa bạn ăn chơi của nó nói tới , trai gái nằm yên bất động cả người, chỉ có hai bộ sinh dục dùng hết cả năng lực của thân người mà giao cấu , vừa sướng tột độ, lại không bao giờ mệt. Nó nằm như vậy lâu lắm cơn sướng cứ càng ngày càng dâng cao, nóng bỏng, đến lúc cả người nó như điện giựt chạy rần rần làm nó rùng người lên dòng điẹn cuồn cuộn dồn về cái bìu dái rùng rùng phóng tinh chan hòa trong mẹ nó . Nó cứng người cong ngửa ưỡn ra , còn mẹ nó vẫn ngủ như không có chuyện gì xảy ra , chỉ có đôi môi hơi mấp maý. Nó sợ không dám nằm phủ phục lên người mẹ nó, mà từ từ rút ra rồi nhe nhàng bước ra khỏi giường lấy khăn trong nhà tắm ra , thật nhe nhàng thấm khô chỗ cửa mình cho mẹ, nó sợ mẹ nó sáng tỉnh dậy nghi ngờ gì chăng. Tay vạch đùi , ngón tay chạm vào da đùi non , tay cầm khăn chấm hai cái mép thịt mây mẩy , làm cho cái con cu đang nhểu ướt lại nứng trở lại , ngóc ngóc cương cứng vươn ngỏng lên rồi. Nó ngước nhìn lên , mặt mẹ nó vẫn tươi như hoa, cáí áo ngủ xốc xếch , hở cả từ bụng trở xuống, mà trên kia thì trễ một bên vai , một bầu vú lấp ló. Nó leo lên giường, quỳ bên hông mẹ nó rồi nâng nhẹ mẹ nó lên mà lột ngược caí áo ngủ khỏi đầu , mẹ nó trần truồng phơi ra tơ hơ , hai tay giơ ngược lên đầu , chan duỗi sóng soài , tóc lõa xõa bên vai cái tư thế thật là dâm đãng. Thằng Bình hau háu nhìn hai cái vú tròn trịa nây nây với ø hai caí chũm nhô cao mọng đỏ . Nó cong người xuống , mắt vanã liếc nhìn mặt mẹ nó để phòng động tĩnh, một tay xoa nhẹ một bên vú, miệng thì ngậm nuốm vú mà nún mà mút , nhè nhẹ , nhè nhẹ. Cái nuốm vú nần nẫn ướt nở ra trong caí mơn man của môi lưỡi nó, cả bầu vú cũng cương to lên ép vào má nó ấm ấm , nó nứng quá nữa rồi, nó xoay người lại , nằm ấp lên mẹ nó rồi đút cái đầu chầy mà thọc” hự “ một cái. Nó lại nằm im lìm , tận hưởng cái sướng đê mê bên dưới đó , cứ lâng lâng .. lâng lâng... lần này còn lâu hơn lần trước cho đến lúc lại phóng tinh ra thêm lần nữa. .. Nó thấy người nhẹ bỗng như bay lơ lửng, la đà , ngất ngư... Cứ thế, sướng mà không mệt ,... nhưng nó cũng sợ mẹ nó tỉnh dậy , nên không dám tham lam gì hơn nữa, lần này lau sạch sẽ cho mẹ xong, nó lo mặc lại áo ngủ cho mẹ nó, rồi nó cũng mặc lại quần tử tế , nằm ngủ bên mẹ.... Đêm về sáng, cơn ngủ của Trâm đã bớt mê mệt vì thuốc nhạt đi rồi, nàng theo phản xạ ở nhà ngủ với chồng , nằm nghiêng gác đùi lên người thằng Bình , tay quàng qua ôm lấy nó mà ngủ yên lành. Sáng hôm sau tỉnh dậy, thằng Bình thấy mẹ nó đang ôm nó , vú vế nần nẫn đụng bên sườn , con cu bất trị của nó đang ngỏng đội dưới quần, nhưng nó cũng biết sợ , nên nhẹ nhàng gỡ tay mẹ nó ra rồi xuống giường vào nhà tắm ...** *..Đưa mẹ lên máy bay rồi, thằng Bình trở về nhà . Hạnh buồn thẩn thờ nằm bên thằng bé con đang ngủ trưa. Thấy thằng Bình cầm túi đồ bước vào, Hạnh nhổm dậy mỉa mai hỏi :- Bà Việt kiều của mày đâu rồi?Thằng Bình cười không trả lời , như thường lệ mỗi khi nhà vắng, nó chạy lại ôm lấy chị nó mà hôn nghiená ngáu lên môi , một tay thì thọc vào trong áo mà bóp vú. Hạnh đỏ mặt lên , thích chí cười rúc rích , uốn éo thân mình, ú ớ mấp máy caí môi, lôi thằng em vào phòng bên . Hai chị em lột quần áo ra tồng ngồng , Hạnh nằm ngửa trên giường , ôm đùi giang ngược lên , phanh toạc ra chờ đợi. Thằng Bình lom khom ấp lên Hạnh rồi cong mông lên mà đút vào. Không hùng hổ như mọi khi, nó muốn thử khoan thai từ từ thọc cho sâu, rồi nằm yên bất động như nó đã sướng với mẹ nó đêm qua. Nhưng chị Hạnh nó đâu có nằm yên như mẹ nó. Cái đầu con rắn cương cứng nong căng lỗ hang ra làm Hạnh nứng lên run bần bật như chạm nọc . Nàng hẩy hẩy cáí mông lên , nẩy nẩy như trái banh ôm nghiến lấy lưng thằng em, rên rỉ:- ỐiÁi... ối... sướng quá .... Dộng mạnh cho thật sâu đi Bình ơi!... Giập đi.... em ơi!...Thằng Bình không nằm yên được nữa. Trái bom bị châm ngòi lửa rồi. Con cu nó không nằm yên đượ c nữa. Như con cọp đói, nó vươn hai tay ra vừa bóp vừa véo vú chị nó tàn bạo, đâm thọc hùng hục rồi lại rút lên, thọc xuống như điên .Hạnh há hốc miệng ra , đôi mắt trợn trừng, vừa cào cấu bấu lưng thằng em vừa la lớn :- Sướng quá Bình ơi... Chị sướng quá!...Cũng như mọi lần , khi sướng mê đi rồi, Hạnh văng tục , nghe những tiếng tục tĩu chính mình phát ra càng làm cho Hạnh nứng phát điên lên:- Ối đau cáí vú quá ! Sướng cái vú quá! .... Đau!...đau cái lồn!....Sướng cái lồn quá!.. .....Nữa... nữa đi ! Bình ơi là Bình ơi!....Buồi ơi!......Đâm... lồn ... đi .... buồi ơi!....Địt ... lồn... nữa đi!...Địt ....đi....Đến lúc thằng Bình nằm phủ phục lên cái thân thể nõn nà dâm đãng của chị nó , mặt nó gục vào ngực giữa hai bầu vú núng nính ấm êm , cánh tay tròn nần nẫn của Hạnh ôm hai bên lưng , nó sướng tê mê tẩn mẩn . Hoan lạc mấy ngày nay , lại thức đêm nhiều , nó lờ đờ muốn ngủ . Hình ảnh chị Hạnh , mẹ Trâm lõa lồ chờn vờn , nó thấy sao mà yêu chị nó quá đi thôi !.... yêu mẹ nó quá đi thôiù.....!.....




Đọc truyện: